Nghe Trần Phàm nói vậy, gương mặt Kiều Lâm Lâm cũng nở nụ cười, chỉ là trong giọng điệu vẫn còn vương chút hờn dỗi: "Sếp à, anh làm em sợ chết khiếp."
Kiều Lâm Lâm vòng qua bàn làm việc, bước tới bên cạnh Trần Phàm rồi tự nhiên nghiêng người ngồi vào lòng hắn. Cánh tay cô nhẹ nhàng quàng lên vai hắn.
Cô cúi đầu nhìn hắn, nũng nịu nói: "Chỉ cần được đi theo sếp thì đi đâu cũng được."
Trần Phàm nhìn gương mặt gần ngay trong gang tấc, cúi đầu khẽ hôn lên trán cô một cái, sau đó giơ tay vỗ nhẹ lên mông cô: "Được rồi, đi làm việc đi."




